Chị Thanh Bình thân mến,
Em năm nay 22 tuổi, là sinh viên năm cuối đại học, chỉ còn 8 tháng nữa là tốt nghiệp nhưng hiện em đã có thai được 2 tháng.
Em và người yêu đều cùng quê nhưng em đi học xa nhà còn anh thì đã đi làm ở quê được 4 năm. Chúng em đã yêu nhau được 5 năm, hai gia đình đều biết chuyện và cũng không ai phản đối, chỉ có bố người yêu em là người gia trưởng và không thích em.
Tình yêu của chúng em gặp rất nhiều khó khăn vì xa cách và cũng có thể do bản tính của anh ấy, nên trong thời gian em đi học anh ấy cũng yêu vài người. Anh ấy vẫn rất quan tâm em, và che giấu rất giỏi, em lai ở xa nên cũng không hề hay biết, toàn là những người con gái đó gọi điện nói thì em mới biết. Cảm giác bị phản bội và lừa dối hết lần này đến lần khác, rất đau khổ, cứ sắp dần vượt qua được, nỗi đau sắp nguôi ngoai thì anh ấy lại "sai lầm" lần nữa.
Em cũng đã bao lần đòi chia tay vì em không còn tin tưởng và cũng không thể tha thứ cho những gì anh ấy đã gây ra cho em nhưng anh không đồng ý. Cứ mỗi lần em đòi chia tay là anh ấy lại đi xa hàng trăm cây số đến xin em tha thứ và hứa hẹn khiến em động lòng. Em cũng đã suy nghĩ rất nhiều và quay lại với anh ấy chỉ vì bọn em yêu nhau lâu rồi, cũng rất hợp nhau, anh ấy lại vẫn quan tâm và tốt với em, lại tiếc công vun đắp tình yêu mấy năm qua, và em cũng sắp ra trường rồi , có việc làm thì sẽ xin lấy nhau nên em lại quay lại với anh.
Song cứ mỗi lần giận nhau, em luôn lôi chuyện cũ ra trách móc, dằn vặt anh ấy, em biết làm thế là không phải nhưng em luôn cảm thấy em không làm gì sai mà đáng bị đối xử như vậy, nên em phải nói để nhắc nhở anh ấy không phạm sai lầm nữa... song càng thế, em lại càng rất đau khổ khi lúc nào cũng sống trong ngi ngờ và thù hận.
Chúng em yêu nhau và đã quan hệ khá lâu (Ảnh minh họa)
Bọn em cũng quan hệ với nhau lâu rồi, lần nào cũng cẩn thận phòng tránh, nhưng đợt vừa rồi không may em đã có thai. Anh ấy khuyen em nên bỏ cái thai ấy đi vì sẽ ảnh hưởng đến học hành của em, và rất nhiều lí do khó khăn khác nữa. Nhưng em nhất định không bỏ nên anh ấy đành về nói với bố mẹ. Đầu tiên, anh ấy nói với bà ngoại trước xem ý bà thế nào, bà ngoại bảo không phá đi vì như thế là thất đức và sang nói chuyện với bố mẹ anh ấy luôn. Nhưng khi nói thì bố mẹ anh không đồng ý, họ chỉ lo cho cái danh dự nhà họ, mà không thèm quan tâm những lời bà ngoại nói. Họ nói nếu em đi phá đi sau này học xong có việc làm nếu vẫn muốn đến với nhau thì cho cưới, còn bây giờ cứ nhất định giữ lại thì phải tự lo, coi như không có anh ấy là con.
Em vân chưa cho gia đình em biết chuyện, giờ gia đình anh đã tuyên bố như thế em không biết phải làm thế nào. Thực sự, em không muốn phá thai, trẻ con không có tội, nhưng em không biết bố mẹ em sẽ chấp nhận chuyện này không, người yêu em cũng nói sẽ từ bỏ bố mẹ để theo mẹ con em, nhưng thân anh ấy còn không nuôi được vì lương thấp, thì lo cho em thế nào được. Em rất cần lời khuyên lúc này, vì cái thai cứ lớn dần lên rồi. Mong chị giúp em. (Em gái).
<>Trả lời:
Chào em, cảm ơn em đã gửi băn khoăn về chuyên mục, qua câu chuyện của em chị có thể hiểu em là một cô gái còn trẻ, mới có 22 tuổi, đang là sinh viên năm cuối. Em và người yêu em đã quan hệ tình dục nhưng do không cẩn thận nên dẫn đến có thai ngoài ý muốn.
Trước tiên, phải khẳng định em là một cô gái ngốc nghếch và dại dột trong tình yêu. Em không sai khi yêu một người ở quê, nhưng cái cách em đối xử với anh ấy thì hoàn toàn sai. Bị người yêu lừa dối hết lần này đến lần khác, đến mức bạn gái mới của người yêu gọi điện nói cho sự thật mà cuối cùng vẫn tha thứ, không có hành động nào để anh ta thay đổi mà chỉ có mình chịu đựng đau khổ rồi sau đó chỉ cần vài lời nói ngon ngọt của anh ta là lại chấp nhận. Cuối cùng, quan hệ tình dục với người yêu quá nhiều lần nhưng đã 22 tuổi mà còn lơ đễnh để có thai ngoài ý muốn.
Em rất yêu trẻ con và không muốn làm điều tội lỗi (Ảnh minh họa)
Em nói rằng gia đình anh ấy bố gia trưởng không thích em, và qua cách em viết thư gửi chương trình, chị cũng thấy rằng em không phải là một cô gái sâu sắc, chín chắn. Cách em nói về gia đình bố mẹ anh ấy cũng cho thấy em không yêu quý họ. Vậy thì làm sao mà có thể sống với nhau dưới một mái nhà khi cả hai bên không ưa nhau? Giả dụ họ có đồng ý cho em lấy anh ấy thì có lẽ em và họ cũng không có mối quan hệ tốt đẹp, sống chung cũng khó hạnh phúc, huống hồ giờ mọi người lại phản đối kịch liệt.
Người yêu em là một kẻ lăng nhăng, giả dối, không đáng tin, nghề nghiệp bình thường, thu nhập thấp, nuôi bản thân còn không xong thì sao có thể nuôi nổi em và con, lấy người như vậy về em lại thường xuyên phải đau lòng vì anh ta phản bội, khi mà em còn là sinh viên, còn trẻ trung mà anh ta đã thế thì nói gì sau này em con cái vào, sẽ xấu đi, khi đó liệu tình yêu và sự tôn trọng anh ta dành cho em còn lại được bao nhiêu? Em lại chưa tốt nghiệp đại học, giờ mang thai, không nghề nghiệp, nếu đẻ con lấy gì mà nuôi, anh ta không nuôi nổi thân thì sao lo được cho em, rồi còn gia đình, bạn bè, mọi người sẽ nghĩ gì về em?
Còn nếu em muốn đẻ con và sống với anh ta, em sẽ phải chấp nhận cảnh hai vợ chồng tay trắng, không có sự giúp đỡ của gia đình nhà nội, ở bên một người chồng thiếu ý chí, giỏi lăng nhăng, có lẽ hai người sẽ thường xuyên xích mích và mâu thuẫn vì kinh tế, vì ghen tuông, do đó hãy cân nhắc thật kĩ trước khi lựa chọn một trong hai phương án.
Cách tốt nhất, em hãy về nhà thú nhận với bố mẹ, để nhận ý kiến của gia đình mình. Dù sao bố mẹ em cũng là người từng trải, họ sẽ nghĩ ra cách giải quyết giúp em, có thể đưa em đi phá thai hoặc là đi năn nỉ, thuyết phục nhà trai chấp nhận con cháu mình, song liệu gia đình nhà trai có chấp nhận và yêu quý em khi họ đã một mực ngăn cản, bắt em phá thai và luôn lo ngại cho thanh danh gia đình mình? Còn nếu bố mẹ em đồng tình với phương án để em đẻ con thì họ sẽ giúp đỡ và chu cấp cho em, khi đó em sẽ không phải một mình đau đớn.
Song, dù lựa chọn phương án nào thì sau này em cũng phải coi đây là bài học cho mình. Đừng có ý nghĩ đã trót dại một lần thì không còn gì để mất. Em cũng nên nhìn nhận lại bản thân mình vì ở tuổi em không thể mãi ngây thơ và ngờ nghệch rồi quá lụy tình như vậy. Dù đẻ con hay không thì cũng cố gắng phải tốt nghiệp đại học, ra trường, đi làm, cả tương lai em còn ở phía trước nên phải chịu khó học tập và thay đổi cách sống.
Chúc em vui vẻ, may mắn.


0 nhận xét | Viết lời bình